|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 09/04/2009 Bài viết: 553
|
Mình thấy đâu đâu cũng nhắc về người mẹ mà rất ít người nhắc về người cha nên mở topic này.
Với mình Cha mình là người thực sự đặc biệt với mình. Cha mình già rồi, tóc ông đã bạc, da đã rất nhiều đồi mồi. Nhiều khi mình nhìn ông thấy rất thương khi cảm nhận đuợc tuổi già đã in dấu trên con người ông. Cha mình thương yêu con cái, cả đời này chỉ biết làm vì con, không muốn con cái vất vả.  Em xinh em yêu em rất là kiêu!!!...
|
|
|
|
|
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 09/04/2009 Bài viết: 553
|
Tình cờ đọc được bài văn này trên VNExpress, một bài văn xúc động, lời văn giản dị và chân thật. Tôi tìm thấy trong bài văn này một sự đồng cảm, dường như cô bé đã nói hộ những suy nghĩ, những cảm xúc của tôi về người cha kính yêu, nên đem vào đây chia sẻ với các bạn.
"...khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa..."
Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất” Bài làm:
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này. Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai. Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy. Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không? Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng… Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo. Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta. Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
NGUYỄN THỊ HẬU (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An) Em xinh em yêu em rất là kiêu!!!...
|
|
|
Danh hiệu: Mama Tổng quản

Nhóm: Administrators
Gia nhập: 16/04/2009 Bài viết: 2,136
|
Cô bé viết bài này xúc động quá Truy cập http://Socola.vn bạn có cơ hội tìm hiểu những thông tin hay nhất, mới nhất, bổ ích nhất về mọi lĩnh vực bạn quan tâm như làm đẹp, sức khỏe, mua sắm, giải trí, học tập, giao lưu kết bạn,….
- Trang tin tức: http://Socola.vn - Trang hỏi đáp: http://Socola.vn/Hoidap - Dễn đàn: http://Socola.vn/forum - Blog của bạn: http://blog.Socola.vn - Shopping Online: http://Shopping.Socola.vn - Game bạn gái: http://socola.vn/giai-tri/game-ban-gai/index.aspx
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 08/10/2009 Bài viết: 348
|
Đôi lúc mình hay nghĩ về những chuyện trong quá khứ, chuyện cả nhà lần đầu tiên đuợc đi xem phim ở rạp cả gia đình, rạp thì đông, chen chúc nhau, bố mình cho mình ngồi lên cổ để xem cho dễ, rồi lúc mưa, không ai mang áo mưa cả, bố giơ tay che mưa cho mình. Khi đó mình cảm giác bàn tay của bố thật to, thật rộng. Thật sự dù chuyện đó trải qua rất là lâu rồi nhưng với mình nó vẫn như ngày hôm qua vậy, mình vẫn cảm nhận đuợc hơi ấm từ bàn tay bố. Mình không có đuợc 1 gia đình hạnh phúc như những người khác, bây giờ khi lớn lên rồi mỗi khi nhìn bố, nghĩ về bố mình vừa thấy giận, vừa thấy thương, ko sao cầm đựoc nước mắt. Rất lâu, rất lâu rồi mình không dám nhìn thằng vảo mắt bố, có nhìn thì chỉ đưngs ở xa nhìn khi ông ko để ý, ko hiểu tại sao, ko hiểu sao nữa nhưng mình cảm giác thật sự bế tắc. Có những điều không thể nói ra. Trong Tôi có nhiều Tôi. Một Tôi hay cười và một Tôi hay khóc.Tôi cười với đám đông Tôi khóc một mình.Còn một Tôi im lặng. Một Tôi là chiếc bóng theo tôi. Tôi gom nhiều tôi thành một Tôi
|
|
|
Danh hiệu: Mama Tổng quản

Nhóm: Administrators
Gia nhập: 16/04/2009 Bài viết: 2,136
|
chi_la_con_gio đã viết:Đôi lúc mình hay nghĩ về những chuyện trong quá khứ, chuyện cả nhà lần đầu tiên đuợc đi xem phim ở rạp cả gia đình, rạp thì đông, chen chúc nhau, bố mình cho mình ngồi lên cổ để xem cho dễ, rồi lúc mưa, không ai mang áo mưa cả, bố giơ tay che mưa cho mình. Khi đó mình cảm giác bàn tay của bố thật to, thật rộng. Thật sự dù chuyện đó trải qua rất là lâu rồi nhưng với mình nó vẫn như ngày hôm qua vậy, mình vẫn cảm nhận đuợc hơi ấm từ bàn tay bố.
Mình không có đuợc 1 gia đình hạnh phúc như những người khác, bây giờ khi lớn lên rồi mỗi khi nhìn bố, nghĩ về bố mình vừa thấy giận, vừa thấy thương, ko sao cầm đựoc nước mắt. Rất lâu, rất lâu rồi mình không dám nhìn thằng vảo mắt bố, có nhìn thì chỉ đưngs ở xa nhìn khi ông ko để ý, ko hiểu tại sao, ko hiểu sao nữa nhưng mình cảm giác thật sự bế tắc. Có những điều không thể nói ra.
Dù thế nào thì bạn cũng rất yêu ông đúng không? Hãy nghĩ đến những gì vui, quên hết chuyện buồn đi mà sống ^^ Truy cập http://Socola.vn bạn có cơ hội tìm hiểu những thông tin hay nhất, mới nhất, bổ ích nhất về mọi lĩnh vực bạn quan tâm như làm đẹp, sức khỏe, mua sắm, giải trí, học tập, giao lưu kết bạn,….
- Trang tin tức: http://Socola.vn - Trang hỏi đáp: http://Socola.vn/Hoidap - Dễn đàn: http://Socola.vn/forum - Blog của bạn: http://blog.Socola.vn - Shopping Online: http://Shopping.Socola.vn - Game bạn gái: http://socola.vn/giai-tri/game-ban-gai/index.aspx
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 16/04/2010 Bài viết: 21
|
Nghe bạn kể về bố mình, mình mạn phép cũng xin kể về ng mà mình gọi là ba.
Trước giờ...trong thời khắc giao thừa gia đình mình chỉ có 3 ng là ngồi đón giao thừa chung với nhau...mình và mẹ..thế nhưng năm nay lại xuất hiện một ng là ba. Trước giờ trong thời khắc đó ng cúng không phải là ba, thế nhưng năm nay chính ba là là ng làm việc đó thay cho mẹ và gia đình mình ngồi lại lúc đó mình cảm giác hạnh phúc lắm. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình có cảm giác về gia đình thật sự.
Và mình hiểu...ba đã thay đổi...thay đổi vì mình và em mình...một kẻ tối ngày rượu chè, một kẻ tối ngày lười biếng gây ra xung đột gia đình ....lại chịu ngồi nghe con mình nói chuyện lại chịu đưa đón con đi học mà không kêu ca phàn nàn như trước và một kẻ suốt ngày im lặng lại hỏi con mình một câu "con ăn cơm chua? ba nấu" ..Ba àh! ba của con đã thay đổi rồi, đúng không ba.
Bạn còn rất yêu ba mình đúng không? Bạn hãy ngồi lại, và nói chuyện với ba bạn, mình tin là một ng ba như thế sẽ lắng nghe lời của đứa con mình. Và mối quan hệ giữa bạn và ba sẽ khác. Chúc bạn thành công. hẫy cố gắng lên, bạn nhé, can đảm lên nào. Chỉ mong được bình yên. Y!M: sugiaichigo_ttd8290
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Moderator
Gia nhập: 06/10/2009 Bài viết: 573
|
Một người cha là người cũng phải chịu những nỗi đau đớn và sợ hãi khi những đứa con của mình được sinh ra nhưng lại không được dùng một chút thuốc giảm đau hay thuốc tê nào.
- Một người cha không bao giờ là "người anh hùng" theo cách mà cô con gái nghĩ, cũng không như hình ảnh thần tượng hoành tráng mà người con trai luôn tin. Và điều này đôi khi làm người cha lo lắng. Cho nên người cha luôn phải làm việc và cố gắng hết sức mình chỉ để làm cho con đường mà các con mình sẽ đi bằng phẳng hơn một chút.
- Một người cha già đi nhanh hơn những người khác vì họ phải đứng ở sân bay hoặc sân ga và vẫy tay chào tạm biệt những người con lên đường đi học xa. Và trong khi người mẹ có thể khóc thì người cha chỉ đứng đó...mỉm cười rạng rỡ...ở bên ngoài dù bên trong đang buồn đứt ruột.
- Một người cha phải chiến đấu hàng ngày với công việc, với sự vội vã, mệt mỏi...Không phải lúc nào người cha cũng chiến thắng trong cuộc chiến đó, nhưng thực tế là họ không bao giờ bỏ cuộc.
- Các hiệp sĩ luôn mặc những bộ áo giáp sáng lấp lánh, còn cha chỉ kịp mặc quần áo bình thường, có khi chưa kịp là phẳng. Thế nhưng học vẫn cứ tuyệt vời, luôn cố gắng hết sức mình vì gia đình thân yêu của họ... Tất cả những gì em yêu sẽ mất đi một nửa thú vị nếu không có anh để cùng chia sẻ ! click vào đây để vào blog của tớ nhé http://blog.socola.vn/uatkimcuong/default.aspx
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 22/04/2010 Bài viết: 142
|
Bố là tuyệt nhất,ko có gì sánh bằng H...E...Y, xin lỗi đời quá đen
|
|
|
Danh hiệu: Mama Tổng quản

Nhóm: Administrators
Gia nhập: 16/04/2009 Bài viết: 2,136
|
Nếu bảo mình phải nói về người Cha, mình ko biết nói gì dù có rất nhiều điều muốn nói. Đơn giản vì có quá nhiều điều ko thể nói ra Truy cập http://Socola.vn bạn có cơ hội tìm hiểu những thông tin hay nhất, mới nhất, bổ ích nhất về mọi lĩnh vực bạn quan tâm như làm đẹp, sức khỏe, mua sắm, giải trí, học tập, giao lưu kết bạn,….
- Trang tin tức: http://Socola.vn - Trang hỏi đáp: http://Socola.vn/Hoidap - Dễn đàn: http://Socola.vn/forum - Blog của bạn: http://blog.Socola.vn - Shopping Online: http://Shopping.Socola.vn - Game bạn gái: http://socola.vn/giai-tri/game-ban-gai/index.aspx
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm:
Gia nhập: 31/03/2010 Bài viết: 81
|
Chẳng biết với ai thế nào chứ với mình thì bố mình là người tuyệt vời nhất, những hiểu biết của mình từ hồi bé xíu về địa lí, lịch sử, vật lý...đều là cụ chỉ bảo từ cấp 1 đã thuộc làu làu. Nói thì bảo điêu nhưng hồi mình lớp 3 mà đã đọc vanh vách thủ đô của rất nhiều nước, rồi chiến tranh TG thứ 2.... các thứ. Trong khi cùng tuổi đó các bạn có khi còn đang : Ứ ăn đâu, ko ăn đâu. Ngoan..ăn đi rồi mẹ mua cho xe tăng, mua cho bup bê 
Bé xíu 3 tuổi, Papa hay cho đi chơi tàu điện lên bờ hồ, rồi thỉnh thoảng cho đi khắp nơi ! Papa cũng là người bạn đường của mình trong những chuyến rong ruổi các tỉnh phía bắc, chưa nơi nào mình chưa đặt chân đến, 2 bố con, 2 người bạn...
Bố là tất cả, bố ơi bố ơi !  (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) - (^_^) Truy cập http://Socola.vn bạn có cơ hội tìm hiểu những thông tin hay nhất, mới nhất, bổ ích nhất về mọi lĩnh vực bạn quan tâm như làm đẹp, sức khỏe, mua sắm, giải trí, học tập, giao lưu kết bạn,….
- Trang tin tức: http://Socola.vn - Trang hỏi đáp: http://Socola.vn/Hoidap - Dễn đàn: http://Socola.vn/forum - Blog của bạn: http://blog.Socola.vn - Shopping Online: http://Shopping.Socola.vn - Game bạn gái: http://socola.vn/giai-tri/game-ban-gai/index.aspx
|
|
|
Danh hiệu: Thành viên tích cực

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 08/10/2009 Bài viết: 348
|
Ấy sướng thật đấy, có người cha tâm lý như thế. Papa tớ thực tế rất tốt, rất yêu con nhưng đôi lúc cảm thấy ko thích cách cư xử của ông, nhiều lúc rất khó chịu nhưng mình là phận con, không thể góp ý được. Trong Tôi có nhiều Tôi. Một Tôi hay cười và một Tôi hay khóc.Tôi cười với đám đông Tôi khóc một mình.Còn một Tôi im lặng. Một Tôi là chiếc bóng theo tôi. Tôi gom nhiều tôi thành một Tôi
|
|
|
|
Guest
|